CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ

Hội đồng nhân dân thành phố Hồ Chí Minh

hdnd.hochiminhcity.gov.vn

Luật Phát triển đô thị - bước chuyển trong tư duy lập pháp

  • Lượt xem - 564

Việc Chính phủ thống nhất đổi tên dự án “Luật Đô thị đặc biệt” thành “Luật Phát triển đô thị” thoạt nhìn có thể được xem là một sự điều chỉnh về tên gọi.

Khu vực Bắc Thủ Thiêm tại phường An Khánh, TPHCM. Ảnh: HOÀNG HÙNG Khu vực Bắc Thủ Thiêm tại phường An Khánh, TPHCM. Ảnh: HOÀNG HÙNG

Nhưng phía sau sự thay đổi ấy là một bước chuyển đáng chú ý trong tư duy lập pháp. Dự luật không còn chỉ hướng tới TPHCM, mà dự kiến mở rộng phạm vi áp dụng đến các thành phố trực thuộc Trung ương và các khu kinh tế đặc biệt. Quan trọng hơn, luật được định hướng thiết kế theo ba tầng cơ chế phát triển, phù hợp với vai trò, tính chất và sứ mệnh khác nhau của từng loại địa bàn.

Giá trị của quyết sách này không nằm ở việc tạo ra những hệ thống pháp luật riêng biệt. Quyền lực nhà nước của chúng ta là thống nhất, hệ thống pháp luật phải thống nhất và lợi ích quốc gia phải luôn là điểm quy chiếu cao nhất. Ba tầng cơ chế vì vậy là những cấp độ chính sách khác nhau được thiết kế trong cùng một khuôn khổ pháp luật quốc gia. Đó là sự thống nhất về mục tiêu và nguyên tắc, đi cùng sự linh hoạt trong phương thức thực hiện.

Sự thống nhất của quốc gia không đồng nghĩa với việc mọi địa phương phải vận hành bằng những cơ chế giống hệt nhau. TPHCM là đầu tàu kinh tế, trung tâm lớn về tài chính, thương mại, khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo và hội nhập quốc tế. Thành phố hiện chiếm một tỷ trọng rất lớn trong quy mô kinh tế cả nước và được xác định phải tiên phong về mô hình phát triển, thể chế và phương thức quản trị hiện đại. Vì vậy, tầng cơ chế dành cho TPHCM phải tương xứng với sứ mệnh dẫn dắt và lan tỏa.

Điều mà TPHCM cần là có đủ thẩm quyền và công cụ để xử lý nhanh những vấn đề của một siêu đô thị, thử nghiệm những chính sách mới và chịu trách nhiệm rõ ràng về kết quả. Đối với các thành phố trực thuộc Trung ương, tầng cơ chế thứ hai cần tạo điều kiện để mỗi thành phố phát huy lợi thế riêng và thực hiện tốt vai trò cực tăng trưởng của vùng. TP Hải Phòng có thế mạnh về cảng biển và logistics; TP Đà Nẵng có lợi thế về dịch vụ, công nghệ và liên kết miền Trung; TP Cần Thơ giữ vai trò trung tâm của vùng đồng bằng sông Cửu Long; TP Huế có thế mạnh đặc biệt về văn hóa và di sản. Một khuôn khổ pháp luật tốt không buộc các thành phố phát triển theo cùng một công thức, mà phải tạo ra biên độ đủ rộng để mỗi nơi lựa chọn được công cụ thích hợp nhất.

Tầng thứ ba dành cho các khu kinh tế đặc biệt lại có yêu cầu khác. Đây là những không gian được định hướng trở thành các cực tăng trưởng đột phá, có khả năng thu hút đầu tư, thử nghiệm các mô hình tổ chức và chính sách mới, đồng thời cạnh tranh trong khu vực và quốc tế. Các đề xuất đang được nghiên cứu bao gồm cơ chế về tổ chức bộ máy, quy hoạch, xây dựng, huy động nguồn lực, phát triển kinh tế biển, khu phi thuế quan và các chính sách đặc biệt khác.

 

Ý nghĩa sâu xa của thiết kế ba tầng nằm ở chỗ pháp luật bắt đầu chuyển từ tư duy “một cơ chế cho tất cả” sang tư duy thiết kế cơ chế theo chức năng và sứ mệnh phát triển. Mà trong đó, sự thống nhất cần được bảo đảm ở mục tiêu phát triển quốc gia, những nguyên tắc nền tảng, kỷ luật ngân sách, hệ thống thuế, quốc phòng, an ninh và các giới hạn của quyền lực. Trong phạm vi đó, từng địa bàn cần được trao những công cụ phù hợp để xử lý hiệu quả những vấn đề của mình. Vì vậy, công thức của dự luật có thể được khái quát là: thống nhất về nguyên tắc, phân tầng về cơ chế, rõ ràng về thẩm quyền và chặt chẽ về trách nhiệm.

Đặc biệt, chủ trương nghiên cứu việc ủy quyền lập pháp cho địa phương cần được tiếp cận hết sức thận trọng. Nội dung nào thuộc thẩm quyền quyết định thống nhất của Trung ương phải tiếp tục được giữ ở Trung ương; nội dung nào gắn trực tiếp với điều kiện đặc thù của địa phương có thể được trao quyền thì phải xác định rõ phạm vi, trình tự, cơ chế giám sát và trách nhiệm pháp lý.

Việc đổi tên dự luật vì thế mang ý nghĩa nhiều hơn một sự điều chỉnh kỹ thuật. “Luật Đô thị đặc biệt” dễ gợi đến việc xác lập địa vị và quản lý một loại đô thị. “Luật Phát triển đô thị” mở ra một cách tiếp cận rộng hơn: pháp luật không chỉ quản lý những gì đang tồn tại, mà phải tạo điều kiện để các đô thị và khu kinh tế đặc biệt phát triển, đổi mới và đóng góp nhiều hơn cho đất nước.

TS NGUYỄN SĨ DŨNG

Luật Phát triển đô thị - bước chuyển trong tư duy lập pháp

Tìm kiếm

Xem nhiều

Tin liên quan

Hình thành những thiết chế đủ năng lực dẫn dắt tăng trưởng

Việt Nam xây dựng Luật Phát triển đô thị trong bối cảnh đất nước bước vào kỷ nguyên mới. Việc ban hành luật này không chỉ thêm một đạo luật về quản lý đô thị, mà còn là cơ hội hình thành những thiết chế đủ năng lực dẫn dắt tăng trưởng, đổi mới sáng tạo và hội nhập quốc tế.
Trao quyền kiến tạo cho các 'siêu đô thị'

Dự án luật Phát triển đô thị được kỳ vọng sẽ tạo khuôn khổ pháp lý đột phá, gỡ điểm nghẽn thể chế cho các siêu đô thị như TP.HCM.
Quốc hội thảo luận dự án Luật Phát triển đô thị và các dự thảo nghị quyết quan trọng

Hôm nay (7/8), Quốc hội bước sang ngày làm việc thứ 5 của Kỳ họp không thường lệ thứ nhất với nhiều nội dung quan trọng được các đại biểu xem xét, cho ý kiến, trong đó có dự án Luật Phát triển đô thị và 2 dự thảo nghị quyết về cơ chế, chính sách đặc thù trong một số lĩnh vực.
Trao quyền để đô thị chủ động kiến tạo phát triển

Điều 3 đến Điều 8 của dự thảo Luật Phát triển đô thị được xem là “lõi thể chế”, đặt nền móng cho việc chuyển chính quyền đô thị từ vị thế chủ yếu thực thi, thừa hành sang chủ động quyết định và kiến tạo chính sách. Trao đổi với phóng viên Báo SGGP, TS Nguyễn Thị Thiện Trí (ảnh), Trường Đại học Luật TPHCM, nêu rõ, điểm vượt trội của dự thảo là phân quyền gắn với trách nhiệm giải trình, mở không gian để đô thị đặc biệt chủ động tháo gỡ những vấn đề thực tiễn mà pháp luật hiện hành chưa theo kịp.

© CỔNG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ HỘI ĐỒNG NHÂN DÂN THÀNH PHỐ HỒ CHÍ MINH